Từ
xa xưa người tiền sử đã biết trang trí chổ cư ngụ của mình bằng những
hình vẽ mô tả cuộc sống của họ. Người Maya chạm khác những câu chuyện
của mình trên bề mặt những phiến to lớn, và những người nghệ sĩ tài ba
của Paraohs đã trang trí cho những bức tường của kim tự tháp nhằm tôn
thêm phần tráng lệ cho công trình thể hiện sức mạnh của Paraohs.
Michelangelo thì tái hiện sinh động những hình ảnh trong kinh thánh
trên tường và trần của nhà thờ. Thực chất là hơn hàng ngàn năm qua, con
người chưa từng bao giờ để cho những bề mặt tường xung quanh mình trở
nên nhàm chán.
Vậy
thì đã bao lâu rồi những bức tường xung quanh bạn tồn tại một cách đằm
thắm trong một màu be buồn tẻ?! Có phải chúng ta ngại khi phải bọc lộ
mình, ngại phải phơi bày những cảm xúc của mình trên những bức tường
kia? Có phải chúng ta quá nhút nhát để thoát ra khỏi màu trắng đó ?



Chúng
tôi cảm thấy những câu trả lời trên chưa thuyết phục lắm vì thật ra
chúng ta vẫn thích những bức tường có cái gì đó làm cho ta suy nghĩ,
cái gì đó thú vị, vui mắt. Chúng ta có thể sẽ không muốn có những bức
tranh tường trong nhà, nhưng sẽ rất hấp dẫn khi nhìn thấy chúng ở những
nơi công cộng như nhà hàng, quán cafe’, tiệm cắt tóc, cửa hàng .v.v..

Thật
ngưỡng mộ những tác phẩm tranh tường của các nghệ sĩ, những nhà thiết
kế đã cho sức sáng tạo của mình vượt ra khỏi khung tranh tù túng , để
thay đổi vẻ ngoài cho những bức tường đơn điệu và tạo một không gian
mang nhiều màu sắc tươi vui.

Tranh
tường (wall art) không phải là mới, tuy nhiên chất liệu và đề tài thể
hiện luôn thay đổi. Nếu các bạn tìm thấy nghệ thuật này được ứng dụng
tại Việt Nam thì hãy chia sẽ nhé.




